|
TẶNG NGƯỜI Nụ cười xưa, tặng riêng người, Kèm thêm một đóa mộng đời ngát hương. Nở tuơi như hoa Hải Đường, Dịu dàng như khói như sương toả mờ. Tình như một sợi giây tơ . Buộc vào nhau, chỉ hững hờ cũng vui. Thế rồi nở một nụ cười, Đoá hoa hàm tiếu sáng ngời cánh yêu. Nụ cười giờ đã về chiều Héo hon vì nhận đủ điều đắng cay. Tìm đâu hạnh phúc trong tay Còn đâu hình ảnh những ngày bên nhau ? Nhớ về kỷ niệm, lòng đau. Thôi đành chôn chặt nỗi sầu chia xa. Người bây giờ của người ta. Còn tôi thiếu vắng đậm đà, mê say. Cũng đành chấp nhận đắng cay. Thôi đành chịu nỗi đoạ đầy trời trao ! Hồng Vũ Lan Nhi 12/12/03 |