Mong Đợi Tiếng Phone Đêm
Sao mong quá tiếng phone reo khuya khoắt Xóa nhòa đi bao lo lắng ngập lòng Trời mưa đêm, rỏ giọt buồn tí tách Bóng tối về trùm giá lạnh mênh mông.
Hồn chìm đắm trong nỗi buồn cô quạnh Thiết tha gì, khi vắng bóng anh yêu. Mỗi sáng dậy, nhìn bầu trời u ám Tình nồng sâu trong nỗi nhớ nhung nhiều.
Có những trưa một mình trên phố vắng Nắng không về, mây lững thững bay xa Chim lạc đàn, tiếng u hoài vang vọng Con đường dài lạc lõng bước chân qua.
Có những chiều lang thang trên lối cũ Hàng cây nghiêng, lá rụng, xác xơ cành. Vắng anh yêu, hồn già nua cổ thụ Buồn lại về khi bóng tối vây quanh!
Có những đêm, lệ trào dâng khóe mắt Anh xa hoài, em khắc khoải, bơ vơ Không có anh, trái tim này quay quắt Anh không về, làm em nhớ ngẩn ngơ.
HONG VU LAN NHI 2/12/08 |
|

Sáng nay, LN nhìn ra ngoài trời, không nắng, không mưa, chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ nhung, và ly ca phê buổi sáng đã bị " nhớ nhung " làm cho quên luôn, nhất là khi nghe Ave Maria, của Shubert, với giọng hát của Andrea Bocelli (nhờ HP mà bây giờ LN nhớ tên, nhưng không bảo đảm ngày mai còn nhớ ), thì tất cả không gian như chìm trong mênh mông thinh lặng...
LN đã nghe đi nghe lại hoài, và LN đọc được hay nghe ở đâu đó, lâu lắm rồi, từ khi ở Saigon nữa cơ, nguyên nhân nào mà Shubert có bài Ave Maria đó... Hình như LN đã có viết ra đây rồi, ở trong truyện dài " Con Đường Không Định". LN vẫn trích ra một đoạn ở đây, lỡ có ai đó chưa đọc bài LN viết trước đây, hoặc ai đó đã đọc rồi, bây giờ có đọc lại lần nữa cũng " no star " phải không ?
"...Bỗng tôi nghe có tiếng nhạc văng vẳng. Hình như tiếng nhạc đang réo rắt trong nhà. Tôi lắng tai nghe. Một bản nhạc nhẹ và buồn. Nỗi buồn không quay quắt khổ đau, nhưng cứ từ từ thấm nhẹ vào lòng nguời. Rêverie de Shumann. Ồ, bài này là bài tôi thích lắm. Phải gọi là mê mới đúng. Tôi nhớ lại ngày tôi học Anh văn ở Hội Việt Mỹ đuờng Mạc Đĩnh Chi. Cứ cách vài tháng, nhà truờng lại tổ chức ngoài trời, cho trình chiếu về âm nhạc loại cổ điển, nói về đời sống của những nhạc sư như Mozard, Beethoven v..v...
Kỳ này là Shubert và Shumann. Lần tổ chức nào thì cũng có mặt tôi. Dù không học đàn duơng cầm, nhưng tôi vẫn mê nghe những dòng nhạc tuyệt vời của họ. Tôi còn nhớ,lúc ấy tôi còn nhỏ, chừng 15, đang còn phải đạp xe đạp đi học ở Chu Văn An, cách xa nhà cả gần tiếng đồng hồ. Và tối đó, tôi đã một mình với con ngựa sắt, đạp tới đuờng Mạc Đĩnh Chi, và không kịp dựng xe, tôi ngồi lên yên xe, và say sưa nhìn lên màn ảnh nhỏ ở giữa trời. Shubert với bài Ave Maria. Và tôi đuợc biết tại sao có bài đó. Họ kể rằng, Shubert là nghệ sĩ nghèo, dù lúc ấy nhạc của ông đã đuợc nhiều nguời biết đến, nhất là trong giới vuơng giả. Một hôm, trong cung điện nhà vua cho mời Shubert đến đánh đàn cho giới quý phái vọng tộc thuởng thức.
Ông đã phải đi thuê loại áo có đuôi dài cho đúng với phong cách vuơng giả. Vì là áo thuê, nên có bấm cái số thuê ở cổ áo. Nguời nhạc sĩ đã vô tình quên không xé đi, vẫn để nguyên cái số đó, và mặc đến nơi cung điện, do tài xế của nhà vua đến đón. Trong khung cảnh trang nghiêm, một nguời giới thiệu tên ông: Shubert. Mọi nguời vỗ tay rền vang cả một căn phòng rộng mênh mông. Ông ngồi vào đàn. Quên đất trời. Quên mọi nguời đang hiện diện nơi đây. Ông đã ru hồn vào những bản nhạc do ông soạn, và đã làm cho những nguời có mặt tối đó, phải say mê nhạc và tài đàn của ông. Trong lúc ngừng để giải lao, các mệnh phụ phu nhân nguời xúm quanh ông để chuyện trò, khen ngợi. Tình cờ, một trong mấy bà quý phái đó, đã nhìn thấy cái số thuê áo của ông, và lấy đó làm trò cuời chế diễu ông, khiến ông vừa xấu hổ, vừa buồn cho thân phận mình. Ông lặng lẽ rời cung điện.
Ông đi bộ, một mình trên con đuờng khuya, lạnh vắng và không một bóng nguời. Bao trùm ông là một khối đen, trên nền trời không sao. Trong bóng tối mông mênh đó, ông nhìn ra xa thật xa, xa tít tắp mù khơi... có một ánh đèn nhỏ thật là nhỏ, như một đốm sáng mà thôi. Và ông cứ nhìn theo đốm sáng đó mà đi đến. Đi mãi. Đi hoài. Đi trong cô đơn, buồn tủi và lạnh lẽo. Cái lạnh của suơng khuya, và của cả tình đời. Qua không biết là bao nhiêu đồng ruộng bát ngát...Đốm lửa đó cứ to dần, to dần, và khi đến nơi, ông mới biết, giữa đồng hoang không mông quạnh này, tụi mục đồng đã dựng lên một cái lều nhỏ bằng tre, và ở giữa, một tượng ảnh Đức Mẹ Maria với ngọn nến, để trong một cái chai, đã cắt bằng hai đầu để che gió. Ông quỳ xuống, làm dấu Thánh Giá, và trong cơn xúc động khôn cùng, bài AVE MARIA đã thành hình, những nốt nhạc đã thay lời ngợi khen Mẹ Maria. Cho đến bây giờ, mỗi lần nghe ai đánh đàn, hoặc hát bài này, bất cứ ở đâu, trong nhà thờ, hay một nơi chốn đông nguời...tôi vẫn cảm thấy lòng tôi xúc đông vô bờ...".
Chính vì thế, Ave Maria đã ăn sâu trong trái tim LN, lại thêm Mẹ của LN cũng yên mến Đức Mẹ vô bờ, cho nên, LN yêu Đức Mẹ là thế!
Bây giờ, LN lại pha ca phê để uống vào lúc chiều, hy vọng, không mất ngủ như đêm qua.
HONG VU LAN NHI |
|