Newsflash
DÙ ĐẾN RỒI ĐI

Cuộc đời vay trả trả vay
Buồn vui theo đám mây bay cuối trời.
Hữu duyên, người lại gặp người
Vô duyên, mỗi kẻ phương trời phôi pha!
 
Thư Ngày 12-14-09

 





Dấu Yêu ơi,

Chỉ một ngày mưa gió dầm dề, nhìn bầu trời ảm đạm, thê lương, lòng LN đã ngổn ngang với trăm ngàn nỗi nhớ.

Nhớ quay về thời mưa quê nhà, của tuổi ấu thơ, đi bên cạnh mẹ, được mẹ nắm chặt tay, đi trên con đường đất trơn trượt, loang lổ bước chân trâu. Thỉnh thoảng lại nghe mẹ nhắc:

- ý tứ, bước sát vào phía bờ cỏ cho đỡ trơn té.
- để mẹ bồng qua chỗ nước lội...

Khi tới nhà thờ, cô bé út ít LN bao giờ cũng được mẹ lau khô tóc, mặt, và chân tay bằng cái khăn vuông trùm đầu của mẹ trước khi mẹ lo cho thân mình.

Rồi những ngày mưa ở Huế, chao ôi sao mà lê thê, hết ngày nọ qua tuần kia. Dù đã có áo mưa, bằng loại plastic dầy trong, đủ màu, nhưng mưa to, mưa liên miên không ngừng, cũng vẫn ướt đầu tóc, ướt mặt mũi chân tay. Và lúc đó, hình ảnh mẹ lau tóc, lau chân tay lại hiện ra rõ mồn một... Xa xôi gì lắm đâu. Thời gian thì cũng chỉ mới khoảng 7, 8 năm. Và khoảng cách thì dài bằng đường chim bay từ Hanoi tới Huế trong mấy tiếng đồng hồ.

Nhưng, nhớ về cơn mưa Saigon, thì chợt đến, chợt đi, nên đã tạo ra lắm cảnh... cười ra nước mắt trong tà áo trắng lụa Hà Đông, đã làm cho nhà thơ Nguyên Sa mê mệt phải thốt lên:

Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông...

Hình như ông trời không biết lãng mạn, yêu màu áo tơ, cho nên, bất tử đổ mưa không báo trước...

Vì thế mà cô bạn thân Hoài Thương đã giận mưa:

Giận hạt mưa rơi
Cho lòng rét mướt
Cho môi mắt ướt
Cho hồn chơi vơi...

Tuy nói là giận, chỉ vì hờn dỗi đó thôi, chứ nhìn mưa rơi, đẹp làm sao, đẹp nhất là mưa giăng mờ núi đồi. Nhưng LN biết cô bạn giận mưa, chỉ vì mỗi khi mưa lâu, con hẻm Thị Nghè, nơi Hoài Thương ở, đã ngập lụt, khiến cho người qua kẻ lại thật khổ tâm. LN đã ghé thăm bạn khi trời mưa, và chiếc xe Suzuki đã chết máy, LN phải xăn quần lên tận đầu gối, dắt xe vào ngõ, thăm bạn, và lạnh run vì áo quần ướt. Những lúc như thế,hi`nh bóng Mẹ lau tóc, lau chân tay cho khô, lại hiện ra rõ mồn một.

Những lúc nhìn mưa rơi, nhớ về ngày tháng cũ, LN đã kể cho bạn nghe, hình ảnh trời mưa, các người làm ruộng được nghỉ ngơi. Họ đã quây quần bên nhau bữa cơm trưa, chiều. Những bát cơm nóng hổi, khói nghi ngút, họ vừa thổi vừa và cơm đựng trong cái bát sành... Mâm cơm bằng gỗ, trên mâm có mấy khúc cá kho mặn, rau muống luộc chấm với nước cá kho, và những con tôm tươi màu đỏ ối cõng muối, nhất là canh không gì khác ngoài nước rau muống luộc, cho vài quả cà chua hay khế chua thay chanh... LN cũng đã từng ngồi ăn với họ, và bao giờ con tôm cõng muối cũng được LN rửa bằng mấy thìa canh rau muống, cho nhạt đi, mặm quá, LN không ăn nổi. Họ nói chuyện vui vẻ, yêu đời.

Họ còn có những nồi chè bí ngô, vàng óng, ngon vô cùng. Nồi chè cứ để trên bếp. ai ăn thì múc lấy. LN biết mê chè bí ngô từ đó. Nhưng, LN thích nhất là trời mưa, có được những nắm cơm, giã muối vừng. Chắc Dấu Yêu không hiểu, tại sao lại gọi là giã muối vừng phải không?

Số là khi U già rang muối vừng, sau đó phải giã cho nhuyễn bằng vca'i cối đá nặng, khi giã xong, thế nào u già cũng không vét hết, để lại một ít trong cối, đổ một bát cơm nóng vào cối, và giã cơm cho nhuyễn. Cơm và muối mè trộn lẫn vào nhau, ăn ngon lắm, nhất là trời mưa, lại được ngồi trong ổ rơm, đắp chiếu, ăn ngô luộc... và ,ấy đứa trẻ thi nhau kẻ con mẹ, xem đứa nào kẻ được những hạt ngô dính vào nhau, dài nhất. Tại sao lại gọi là kẻ mèo thì LN đành chịu, chỉ biết nói quen như vậy thôi.

Ôi, chuyện nhà quê thì kể hoài không hết.

Mưa đẹp. Nhưng nắng cũng đẹp lắm. Mỗi loại đẹp một vẻ. Vì thế, LN lại đã thấy nhớ nắng rồi. Sáng qua, nhìn tia nắng đầu tiên sau 2 ngày mưa liên miên không ngừng, LN đã rất vui khi gặp lại tia nắng đầu ngày...

TIA NẮNG ĐẦU NGÀY

Những tia nắng đầu ngày, tinh khôi rục rỡ
Sáng rạng ngời, óng ánh, lung linh
Không gì dep bằng nắng bình minh
Đẹp như tình em trao anh đó

Tiếng chim hót trong vườn, nghe rất rõ
Âm vang vui tỏa khắp cả khu vườn
Gió lướt về, phong linh cũng vui chung
Reo inh ỏi nỗi mừng hội ngộ.

Nắng tỏa rực, nồng nàn nỗi nhớ
Nắng mênh mông , bát ngát phương trời
Nắng bềnh bồng, ngút ngàn tới xa xôi
Nơi góc phố có người yêu trú ngụ.

Anh yêu dấu, có làm anh mất ngủ
Khi gió về, rộn rã tiếng phong linh
Khi nắng về gọi sớm bình minh
Ánh sáng chói chan chim mừng ríu rít.

Cám ơn tia nắng đầu ngày đẹp nhất
Đã cho lòng chất ngất niềm vui
Nhìn nắng về, thì thầm gọi: yêu ơi
Chúc yêu dấu có một ngày hạnh phúc.

12/13/09

Chúc Dấu Yêu một buổi sáng vui với nắng đẹp đang lan tràn khắp phố...

HONG VU LAN NHI

 
Giận Hờn

 

Giận Hờn

Bởi giận anh rồi, chẳng nhấc phone
Không thèm nghe nhắn, lặng im luôn
Làm như xa lạ trong giọng nói
Để biết rằng em đã dỗi hờn.

Biết rằng em giận, anh xin lỗi
Nghe giọng trầm trầm thương quá thôi
Lòng em như muốn tan thành khói
Lệ mừng tuôn chảy thấm mặn môi.

Anh nhắc nhớ em đủ mọi điều
Làm sao giữ vững được tình yêu
Anh biết lòng em thường chao đảo
Chỉ vài câu nói cũng nghiêng theo.

Có biết mỗi lần em hờn giận
Lòng anh đau khổ biết bao nhiêu
Anh buồn, anh chán, đôi khi nản
Chỉ vì anh yêu quá là yêu.

Nghe anh buồn khổ lòng em xót
Bây giờ em lại xin lỗi anh
Giơ tay, mình ngoéo nhau rồi nhé
Hạnh phúc tràn trong giấc mộng lành.

HONG VU LAN NHI
12/17/09

 
Bóng

Bóng

Anh chỉ là chiếc bóng bên đời
Mà sao vương vấn mãi không thôi
Bóng đuổi theo hình, hình có bóng
Khắng khít bên nhau chẳng cách rời.

Dù biết anh chỉ là chiếc bóng,
Bóng giữ tình yêu chẳng nhạt phai
Bóng khắc sâu vào từng kỷ niệm
Bóng theo hình và chẳng theo ai.

Những đêm thao thức nhìn trên vách
Chiếc bóng mơ hồ nhắc nhở ai
Bóng chẳng bao giờ sầu ly cách
Hình đi, bóng sát bước, miệt mài.

HONG VU LAN NHI
12/13/09

 
Các bài khác...
<< Bắt đầu < Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp > Cuối >>

Kết quả 25 - 28 / 500
© 2010 hongvulannhi.net
Joomla! is Free Software released under the GNU/GPL License.