Mơ Hồ Trời cao, treo ánh trăng vằng vặc Đổ xuống đời dòng bạc sông Ngân Còn nghe tiếng suối trên ngàn Rì rào gió thoảng mây Tần xa xăm.
Chân lang thang bước lần theo lối Hồn đi hoang ai dõi kiếm tìm Đuôi mắt hằn vết chân chim Nỗi đau sỏi đá lắng chìm tâm tư.
Đuờng xưa vẫn còn như xa ngút Gót dấu giày in vết đi hoang Đêm nay có ánh trăng vàng Cùng ta nghiêng ngả bên nàng Hằng Nga!
Tiếng tơ đồng âm ba sóng vỗ Cung đàn gieo mạch nhớ sầu vương Tiên Nga vũ khúc Nghê Thường Thướt tha xiêm áo đêm trường ngất ngây.
HONG VU LAN NHI12-23-09 |
|
|

Dấu Yêu ơi,
Sáng nay thức giấc, thấy lòng trống vắng. Kể cũng lạ, hoàn cảnh có gì thay đổi đâu nhỉ. Vẫn là những buổi sáng một mình với ca phê đen sánh, và réo rắt những dòng nhạc Thánh Ca. Muôn đời nghe Silent Night, chẳng hiểu sao lòng vẫn buồn, nỗi buồn như đã ăn sâu gốc rễ vào tâm hồn từ những ngày ấu thơ, quỳ bên mẹ, trong đêm, lạnh giá, rét buốt trong ngôi nhà thờ đồ sộ, nguy nga Phát Diệm, và nghe ban nhạc do các chủng sinh hát bè bài Đêm Đông,( mãi sau này mới biết của ns Hùng Lân)
... Đêm Đồng lạnh lẽo Chúa sinh ra đời Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa Trong hang Be Lem, ánh sáng toả ra tưng bừng Trên nơi không trung, tiếng hát Thiên thần hát mừng...
Không riêng gì LN, mà hầu như tất cả trẻ, già, lớn, bé của vùng quê Phát Diệm đều thuộc, và đồng ca với giọng cao, thấp, ngang ngang.
Cho đến bây giờ, LN vẫn không hiểu nổi, nhiều bà già quê mùa, hát ngang như cua vậy. Chẳng lên cao, chẳng xuống thấp, và hình như người ta còn tạo ra những nốt riêng biệt, không giống ai. Vậy mà họ vẫn hát, còn hát to nữa kìa. Ngộ ghê!
Ngoài trời, nắng bỗng bừng sáng lên, trong đẹp quá
Sáng nay nắng bừng lên Đẹp, trong, toả ánh vàng Chói chan trên đường phố Nắng ngập tràn không gian.
Đem buồn ra hong nắng Cho buồn bớt quạnh hiu Buồn không còn trống vắng, Buồn sẽ hết cô liêu.
Buồn chỉ còn nhung nhớ Người phương trời xa xôi Từ một nơi nào đó Mong người hiểu lòng tôi.
Nhìn nắng, LN thấy ấm áp, và lại muốn đi Fitness cho qua nhanh hai tiếng đồng hồ phù du. Ở nơi đó, ngồi trong jacuzzi, tha hồ mơ mộng, ngồi lặng lẽ trong steamroom, tha hồ mà thơ thẩn trên mây xanh, thơ nhiều khi chảy ào ào, nhưng, vì không có bút giấy, trí nhớ lại lang thang, nên, những dòng thơ lại bay vào không gian vô tận.
Tưởng rằng đã quên mà lại nhớ Tưởng rằng nhớ mãi sẽ quên nhanh Nhớ quên, quên nhớ là nhiêu đó Đừng trách gì nhau nghe, nhé anh!
Đừng trách gì nhau nghe, nhé anh Dù một thời ấp ủ tình xuân Một thời say đắm trong mơ ảo Giấc mộng ngày xưa đã nhạt dần.
Giấc mộng ngày xưa đã nhạt dần Chỉ còn đây những nỗi phân vân Chỉ còn sót lại trong tâm trí Thời gian vun vút đã trôi nhanh.
Và thời gian trôi quá nhanh, mới hôm nào, LN còn chẳng lo gì đến ngày phải thi lái xe, vì còn những hai năm nữa, lo gì. Vậy mà 2 năm đã qua, và LN bắt đầu lo học bài vở để một ngày nào đó ra DMV đứng cắn bút, nghĩ suy để tìm câu đúng, sai trả lời. Lòng cũng hồi hộp lo sợ, và tim chắc cũng đánh thình thình không biết phận mình sẽ ra sao. Thoát vì đậu hay lại trượt để lại một lần nào đó, " lịch sử " lại tái diễn.
Ôi cuộc đời chỉ có bại hay thắng Vui, buồn, sướng, khổ... bấy nhiêu thôi Mà sao còn cứ bon chen mãi Cho khổ xác thân, khổ tội đời.
Thực tình mà nói, LN đã được hưởng cái ưu tiên là không phải thi lại từ hai ba lần rồi. Cứ việc đóng tiền và họ gửi bằng lái xe về... Phải nói rõ là bằng lái xe, kẻo Dấu Yêu lại tưởng bằng Thác sĩ, Tiến sĩ gì, đứng tim chết ngắc thì lại " khổ xác thân tôi, khổ tội đời! "
Thôi nha, LN ngừng để còn đi tập tành một chút cho đỡ đau vai nhức mỏi. Có gì lạ xảy ra ở ngoài đưo=`ng, LN sẽ về kể tiếp, nếu đời trôi lặng lẽ, không có cơn gió nào làm mặt nước lăn tăn gợn sóng, thì coi như
Đời chẳng còn gì để nói năng chẳng còn chi nữa để thở than Phẳng lặng như dòng sông lặng lẽ Lững lờ trôi mãi đến trăm năm.
Người đi chẳng nhớ câu hò hẹn Mùa đông rét mướt sẽ quay về Bên nhau sưởi ấm đời cô quạnh Nồng ấm trào dâng lúc cận kề.
Bây giờ LN xin ngừng thật sự đây. Ký tên nè.
HONG VU LAN NHI | |
|